Khi một bác sĩ chọn đi con đường khó để tạo ra giá trị bền vững
Và điểm giao sâu sắc với hệ giá trị BaBinh Alvara
Trong rất nhiều ngành nghề, đặc biệt là y khoa, có một ranh giới vô hình nhưng vô cùng quan trọng: ranh giới giữa làm nghề để kiếm sống và làm nghề để phụng sự. Không phải ai cũng đủ bản lĩnh để đứng vững ở phía thứ hai, bởi con đường đó thường chậm hơn, khó hơn và ít được tung hô hơn. Đặng Quốc Sỹ là một trong số rất ít người chọn con đường ấy, không phải bằng những tuyên ngôn lớn tiếng, mà bằng hàng nghìn quyết định nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày trong phòng khám.
Nếu nhìn hành trình của anh qua lăng kính của BaBinh Alvara, có thể thấy rất rõ một trục giá trị xuyên suốt: kỷ luật nội tâm – phụng sự tử tế – phát triển bền vững. Đây không phải là những khái niệm trừu tượng, mà được hiện thực hóa bằng cách anh làm nghề, xây phòng khám và dẫn dắt đội ngũ.
Học tập suốt đời – phụng sự bằng chuẩn mực quốc tế
Với Đặng Quốc Sỹ, phụng sự không thể tách rời học tập nghiêm túc. Anh không xem bằng cấp là điểm kết thúc, mà chỉ là điểm khởi đầu. Anh liên tục đầu tư thời gian, công sức và tài chính để học cùng những chuyên gia hàng đầu thế giới trong lĩnh vực nha khoa như Arnaldo Castellucci, Hugo Sousa Dias, Yoshi Terauchi, Francesco Amato và Lâm Đại Phong.
Anh là bác sĩ nha khoa đầu tiên tại Long Xuyên sở hữu máy Laser Fotona, không phải để tạo sự khác biệt hình thức, mà để phục vụ mục tiêu rất cụ thể: giảm đau, tăng độ an toàn và nâng cao trải nghiệm điều trị cho bệnh nhân. Với anh, công nghệ chỉ có ý nghĩa khi nó phục vụ con người, chứ không phải ngược lại. Đây cũng là tinh thần rất rõ của BaBinh Alvara: hiện đại không phải để khoe, mà để phụng sự tốt hơn.
Phụng sự là một dạng lãnh đạo cấp cao
Trong hệ giá trị BaBinh Alvara, phụng sự không phải là hy sinh mù quáng, mà là lựa chọn của người đủ bản lĩnh để không cần đánh đổi. Đặng Quốc Sỹ thể hiện điều đó rất rõ trong hành nghề. Anh từng đứng trước những con đường “nhanh”: vẽ bệnh, điều trị quá mức cần thiết, chạy theo lợi nhuận ngắn hạn. Và anh chọn không đi.
Anh tin rằng bệnh nhân có thể không hiểu hết kỹ thuật, nhưng họ cảm nhận rất rõ sự tử tế. Lợi nhuận có thể đến nhanh, nhưng uy tín mất đi thì rất khó lấy lại. Một bác sĩ có thể làm giàu, nhưng không thể đánh đổi lương tâm nghề nghiệp. Chính vì vậy, anh sẵn sàng từ chối những ca điều trị không phù hợp, giải thích kỹ hơn, làm chậm lại khi cần và không bao giờ coi bệnh nhân là “ca bệnh” vô tri.
Đây chính là lãnh đạo theo đúng tinh thần BaBinh Alvara: lãnh đạo bằng chuẩn mực sống, không phải bằng quyền lực.
Xây phòng khám bằng hệ giá trị, không chỉ bằng tiền
Khi xây dựng phòng khám đầu tiên, Đặng Quốc Sỹ nhanh chóng nhận ra rằng giỏi chuyên môn là điều kiện cần, nhưng chưa đủ. Anh phải học quản lý nhân sự, tài chính, quy trình và quan trọng nhất là xây dựng văn hóa phòng khám. Đến nay, hệ thống của anh gồm khoảng 10 bác sĩ tốt nghiệp đại học chính quy cùng đội ngũ y tá, lễ tân vận hành theo những nguyên tắc không thay đổi: tư vấn trung thực, điều trị đúng chỉ định, quy trình vô trùng nghiêm ngặt và an toàn đặt lên hàng đầu.
Khi mở phòng khám thứ hai, anh không coi đó là mở rộng quy mô, mà là nhân rộng một chuẩn mực. Dù ở cơ sở nào, giá trị cốt lõi vẫn phải được giữ nguyên. Điều này hoàn toàn trùng khớp với triết lý BaBinh Alvara: hệ thống chỉ bền khi giá trị không bị pha loãng.

Kỷ luật để đi đường dài – và con người phía sau chiếc áo blouse
Nghề y không cho phép sự tùy hứng. Đặng Quốc Sỹ rèn luyện kỷ luật trong thời gian, học tập, lối sống và cả sức khỏe cá nhân. Anh hiểu rằng một bác sĩ kiệt sức thì không thể chăm sóc tốt cho bệnh nhân. Giữ cho mình khỏe mạnh, tỉnh táo và cân bằng là trách nhiệm nghề nghiệp, không phải lựa chọn cá nhân.
Ngoài phòng khám, anh là một người rất coi trọng gia đình và những giá trị giản dị. Gia đình giúp anh nhớ lại vì sao mình bắt đầu, giữ được sự khiêm nhường và không bị cuốn đi quá xa bởi áp lực công việc. Đây cũng là điểm giao rất rõ với BaBinh Alvara: thành công không được đánh đổi bằng sự đổ vỡ đời sống cá nhân.
Phụng sự là dẫn đầu – và dẫn đầu để tạo di sản
Đặng Quốc Sỹ không đặt mục tiêu trở thành phòng khám lớn nhất. Anh chọn trở thành phòng khám đáng tin nhất đối với những người đã trao sức khỏe cho mình. Trong những năm tới, anh tập trung nâng cao chất lượng điều trị, đào tạo đội ngũ theo chuẩn mực tử tế – chuyên nghiệp, đầu tư công nghệ phục vụ an toàn và xây dựng thương hiệu dựa trên uy tín thật, giá trị thật.
Nhìn từ hệ giá trị BaBinh Alvara, hành trình của Đặng Quốc Sỹ là một minh chứng rất rõ ràng rằng: phụng sự chính là một dạng lãnh đạo cao cấp nhất. Khi con người đủ kỷ luật để không làm ẩu, đủ tử tế để không chọn con đường dễ và đủ kiên định để đi đường dài, thì thành công không cần phải chạy theo. Nó sẽ đến như một hệ quả tự nhiên của việc sống đúng và làm nghề bằng cả nhân cách.
Phụng sự không đến từ lý thuyết, mà từ trải nghiệm cá nhân rất thật
Đặng Quốc Sỹ không bước vào nha khoa với tâm thế của một người “có sẵn năng khiếu”. Anh từng là người mang nặng mặc cảm vì hàm răng móm, sai khớp cắn, phát âm không tròn tiếng. Sự tự ti ấy không chỉ ảnh hưởng đến ngoại hình, mà ăn sâu vào cách anh nhìn nhận giá trị của chính mình. Anh ngại cười, ngại nói, và nhiều lúc chọn im lặng chỉ để tránh ánh nhìn của người khác.
Có một khoảnh khắc rất đời nhưng đủ mạnh để thay đổi hướng đi của cả cuộc đời anh. Khi nhìn thấy nụ cười tự tin của một người khác, anh chợt hiểu rằng vấn đề không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở việc mình có dám thay đổi hay không. Từ mong muốn rất cá nhân là sửa lại hàm răng của chính mình, anh bắt đầu tìm hiểu sâu về răng miệng. Và càng đi sâu, anh càng nhận ra răng miệng không chỉ là thẩm mỹ, mà ảnh hưởng trực tiếp đến giao tiếp, ăn nhai, sức khỏe tổng thể và quan trọng nhất là lòng tự trọng của con người.
Chính trải nghiệm ấy đã hình thành trong anh một quan điểm rất rõ: làm nha khoa không phải để tạo ra những nụ cười “hoàn hảo theo quảng cáo”, mà để giúp con người dám cười, dám nói và dám sống đúng với giá trị của mình. Đây cũng là điểm giao rất sớm với triết lý BaBinh Alvara: thay đổi bền vững luôn bắt đầu từ gốc rễ bên trong con người.
Không có năng khiếu – chỉ có kỷ luật và sự trung thực với chính mình
Đặng Quốc Sỹ chưa bao giờ tự nhận mình là bác sĩ giỏi nhất. Anh làm chậm. Lúng túng. Có những thao tác mà đồng nghiệp khác làm rất nhanh thì với anh lại phải luyện đi luyện lại nhiều lần. Có những ca điều trị khiến anh trăn trở hàng giờ sau khi bệnh nhân đã rời ghế.
Nhưng thay vì bỏ cuộc hay tìm con đường dễ hơn, anh chọn một hướng khác: bù năng khiếu bằng kỷ luật. Anh tập nhiều hơn người khác, xem lại từng lỗi nhỏ, hỏi thầy, hỏi đồng nghiệp và hỏi chính mình. Có những đêm anh ngồi xem lại ca điều trị không phải để tự trách, mà để không lặp lại sai sót. Anh hiểu rất rõ rằng trong y khoa, một sai lệch nhỏ cũng có thể để lại hậu quả lớn cho người khác.
Triết lý này phản chiếu rất rõ hệ giá trị của BaBinh Alvara: kỷ luật nội tâm không phải để chứng minh với ai, mà để không phản bội lại chính mình. Khi con người đủ trung thực với điểm yếu của mình, họ mới có thể trưởng thành thật sự.
Đặng Quốc Sỹ Dẫn đầu bằng kỷ luật.Dẫn đầu bằng sự tử tế.Và dẫn đầu bằng việc không phản bội lại lương tâm nghề nghiệp – trong từng quyết định, từng ca điều trị, và từng con người đặt niềm tin lên chiếc ghế nha khoa.













