Tôi từng tin như vậy. Và nếu hôm nay bạn đang đọc những dòng này với cảm giác mình bắt đầu quá muộn, quá thấp, quá ít vốn liếng — thì tôi viết những dòng này cho bạn. Bởi vì sâu thẳm bên trong, điều chúng ta thật sự khao khát không phải là tiền bạc hay danh vọng. Đó là được sống một đời có giá trị: được lo cho gia đình mà không phải sợ hãi, được trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, và một ngày nhìn lại để nói rằng “tôi đã không lãng phí cuộc đời này”.

Tôi tên thật là Nguyễn Thị Bình. Nhưng trên hành trình trưởng thành, tôi chọn cho mình một cái tên đại diện cho con người tôi muốn trở thành: BaBinh Alvara. Ba là tên người chồng luôn đồng hành cùng tôi. Bình là tên bố mẹ đặt — gốc rễ, nơi tôi bắt đầu. Còn Alvara nghĩa là ánh sáng — lời cam kết của tôi: thắp sáng và hồi sinh. Tôi không đổi tên để trở thành ai khác. Tôi đổi tên để trở về đúng với con người thật của mình. Và đây là câu chuyện về hành trình ấy.
Nơi tôi bắt đầu
Tôi sinh năm 1990 ở Hải Dương, trong một gia đình không êm ấm. Từ nhỏ tôi đã theo mẹ ra chợ bán thịt, bán rau, bán cam. Tôi quen với việc dậy sớm, với những bữa cơm chắt chiu, với cảnh bố mẹ căng thẳng vì tiền nong. Tuổi thơ của tôi không có nhiều màu hồng, nhưng nó dạy tôi một điều mà sau này trở thành nền móng: không có gì tự nhiên mà đến, mọi thứ đều phải đánh đổi bằng mồ hôi.
Năm 11 tuổi, tôi bị sét đánh — và sống sót. Đến giờ sau lưng tôi vẫn còn vết của lần “trời đánh không chết” ấy. Khi đó tôi còn quá nhỏ để hiểu, nhưng nhiều năm sau tôi nhận ra đó là một lời nhắc rất sớm của số phận: bạn còn sống thì phải sống cho xứng đáng.

Đến tuổi vào đời, tôi đứng trước lựa chọn học đại học hay học trung cấp kế toán. Tôi chọn con đường ngắn hơn — trung cấp — để mau ra trường, mau đi làm, mau phụ mẹ trả khoản nợ ngân hàng. Đó không phải lựa chọn của một người mơ mộng. Đó là lựa chọn của một người sớm phải gánh vác.
Những thứ kéo tôi xuống
Nếu chỉ là nghèo thôi thì có lẽ đã dễ. Cái khó của tôi đến từ nhiều phía cùng lúc.
Bên ngoài: năm 2011, tôi rời Việt Nam sang Campuchia để lập nghiệp — một cô gái trẻ không vốn, không quan hệ, không biết tiếng. Tháng lương kế toán đầu tiên của tôi là 150 đô. Tôi ứng tiền công ty mua một chiếc xe đạp cũ, mỗi ngày đạp 15–16 cây số cả đi lẫn về để đến chỗ làm. Có những buổi sáng tôi ăn cơm nguội từ tối hôm trước, để dành từng đồng.
Bên trong: là nỗi sợ. Sợ mình không đủ giỏi. Sợ mình đã chọn sai. Sợ một đời cứ thế trôi qua trong thiếu thốn và vô danh.
Tôi kể những điều này không phải để than thở. Tôi kể vì tôi tin rằng: nếu một người từng ở tận đáy như tôi mà vẫn đi lên được, thì câu “tôi không có điều kiện” không còn đủ mạnh để bất kỳ ai trong chúng ta lấy làm lý do bỏ cuộc.
Khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu đổi khác
Bước ngoặt của tôi không phải một phép màu. Nó là một sự nhận ra, và một cuộc gặp gỡ.
Tôi vào làm kế toán cho một xưởng in tại Phnom Penh. Và ở đó, giữa mùi mực và những tấm biển hiệu, tôi phát hiện ra mình không hề thiếu năng lực — tôi chỉ thiếu một con đường và một quyết định dám đi đến cùng. Tôi coi công ty ấy như của chính mình, làm ngày làm đêm, học mọi thứ về nghề in mà tôi có thể học. Đó là nơi tôi bắt đầu sự nghiệp in ấn – quảng cáo, và là cột mốc mà đến hôm nay tôi vẫn tính: hơn 15 năm trong nghề.
Cũng tại Campuchia, tôi gặp anh Ba — người sau này là chồng tôi. Anh là người dám đứng ra bảo vệ tôi, dám chọn tôi giữa lúc tôi chẳng có gì. Chúng tôi cưới nhau năm 2013. Và tôi nhận ra một điều nữa, quan trọng không kém: tôi không phải đi một mình. Vợ chồng không chỉ là tình cảm — mà là hai người cùng kiến tạo. Đó là lý do cái tên “Ba” nằm ngay trong thương hiệu của tôi.

Hành động, và những trận chiến
Đây là phần tôi muốn bạn đọc kỹ nhất, vì nó không hề đẹp như người ta hay kể.
Tôi không “học xong rồi thành công”. Tôi làm, sai, sửa, rồi làm tiếp.
Những ngày đầu, để mẹ tôi có việc, tôi thuê một căn nhà mặt đường mở quán tạp hoá. Tôi để ý nhu cầu của anh em trong xưởng — họ muốn mua thẻ điện thoại gọi về Việt Nam — và tôi bán thẻ cho họ. Việc kinh doanh của tôi bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt và rất thật như thế.
Rồi tôi xin mua một chiếc máy in để làm riêng, trong khi vẫn làm kế toán. Có những đêm hai vợ chồng tôi ngồi tới 2–3 giờ sáng hoàn thiện file thiết kế, để sáng hôm sau anh em có hàng in kịp giao. Tôi mang thai, sinh con, rồi lại lao vào việc. Có lần tôi ôm bụng làm việc cho đến lúc đẻ, mổ được một tuần là làm tiếp. Không phải vì tôi gồng mình ra vẻ — mà vì tôi hiểu nếu mình dừng, cả guồng máy sau lưng mình sẽ dừng theo.
Năm 2017, tôi và chồng chính thức đồng sáng lập BBParrot Printing & Advertising — in ấn, quảng cáo, biển hiệu, LED, POSM, bộ nhận diện thương hiệu. Chúng tôi không chọn con đường “ăn xổi”. Chúng tôi chọn xây hệ thống: quy trình rõ ràng, kiểm soát chất lượng, đào tạo đội ngũ. Từng đơn hàng giao đúng hẹn, từng tấm biển dựng đúng chuẩn — tất cả tích lại thành một thứ quý hơn tiền: uy tín.
Có thất bại không? Rất nhiều. In sai màu, giao trễ, nhân sự nghỉ ngang, những đêm lo không đủ tiền trả lương. Nhưng mỗi lần vấp, tôi luôn hỏi mình đúng một câu: “Phần trách nhiệm của mình ở đâu?” — rồi sửa từng chút một, ngày qua ngày.
Những thành quả đầu tiên — và sau đó
Thành quả không đến cùng một lúc. Nó đến từng bước nhỏ.
Đầu tiên là những khách hàng nhỏ tin tưởng. Rồi đến ngày những thương hiệu lớn nhất khu vực chọn chúng tôi: Metfone, Thế Giới Di Động — chúng tôi trở thành đối tác chiến lược — cùng các ngân hàng lớn như MB Bank, BIDC, Agribank, NongHoup, Vattanac. Xưởng của chúng tôi vận hành công nghệ in UV, CNC, Laser, và phát triển thành một đội ngũ khoảng 80 con người. Chúng tôi đóng gói toàn bộ năng lực ấy thành giải pháp trọn gói BB OneSet — để khách hàng chỉ cần đưa ý tưởng, còn lại chúng tôi lo.
Năm 2023, vợ chồng tôi đồng sáng lập BBAnts Decoration & Construction — mảng decor, nội thất, thi công. Năm 2025, tôi trở thành Chủ tịch chapter BNI Reachsei qua hai nhiệm kỳ. Năm 2026, chúng tôi lập Alvara Life & Business Systems để làm điều tôi luôn khao khát: đào tạo và truyền cảm hứng. Trong những giai đoạn khó khăn nhất của cộng đồng — mùa dịch, thời căng thẳng biên giới — chúng tôi góp gạo, bởi tôi tin một doanh nghiệp tử tế phải biết cho đi.
Từ chiếc xe đạp 16 cây số mỗi ngày… đến ba công ty, một đội ngũ 80 người và một gia đình bốn đứa con. Tôi không kể điều này để khoe. Tôi kể để bạn tin rằng con đường đó là có thật, và nó được lát bằng những viên gạch rất đời thường: kiên trì, kỷ luật, và một người bạn đời cùng chí hướng.
Điều tôi học được
Nếu bạn hỏi điều gì đã thay đổi cuộc đời tôi, tôi sẽ không nói là may mắn. Tôi chưa bao giờ tự nhận mình may mắn. Tôi tự nhận mình là người dám nhận trách nhiệm, dám trả giá, dám học và dám làm.
Có bốn điều đã đưa tôi đi xa hơn xuất phát điểm của mình:
- Kỷ luật — làm điều đúng đều đặn, ngay cả khi không ai nhìn thấy.
- Hệ thống — vì một doanh nghiệp mạnh không nằm ở chỗ “người chủ giỏi”, mà ở chỗ nó vận hành ổn định ngay cả khi người chủ vắng mặt.
- Trách nhiệm — không đổ lỗi hoàn cảnh, luôn hỏi phần của mình ở đâu.
- Học tập suốt đời — tôi đã học hàng chục khoá về tư duy, bán hàng, marketing, tài chính và lãnh đạo, và vẫn đang học mỗi ngày. Bởi doanh nghiệp không thể lớn nếu người chủ không lớn lên.
Tôi sống với một niềm tin giản dị: hôm nay phải tốt hơn hôm qua. Chỉ cần mỗi ngày tiến một chút, lâu dài sẽ tạo ra một khoảng cách rất lớn. Và tôi đã hồi sinh từ sét đánh, từ nghịch cảnh và từ số phận — để sống trọn, yêu trọn, và giàu có một cách trọn vẹn.
Nếu câu chuyện này cho bạn thêm một tia sáng, hãy chia sẻ nó cho một người đang cần. Hãy theo dõi tôi để cùng học về kinh doanh, marketing và xây dựng hệ thống. Và nếu bạn cũng đang trên hành trình thay đổi cuộc đời mình, hãy để lại bình luận “TÔI MUỐN” — để tôi biết bạn đang ở đây, và chúng ta cùng bước tiếp. Bởi dù bạn là ai, dù bạn từng trải qua điều gì: bạn luôn có thể đứng dậy, và luôn có thể tỏa sáng — như chưa từng vấp ngã.
Về tác giả: BaBinh Alvara (Nguyễn Thị Bình) — đồng sáng lập (cùng chồng) BBParrot Printing & Advertising, BBAnts Decoration & Construction và Alvara Life & Business Systems; Chủ tịch BNI Reachsei. Hơn 15 năm trong ngành in ấn – quảng cáo tại Phnom Penh, Campuchia.
babinhalvara.com ·
088 323 9999 ·
info@babinhalvarafacebook.com/babinhalvara.vn ·
Phnom Penh, Campuchia













