Nguyễn Thị Báu
Nguyễn Thị Báu — nhà sáng lập thương hiệu Canaval.

Có những người làm nghề mà bạn chỉ cần ngồi nghe họ kể một buổi là hiểu ngay: người này không đi đường tắt. Chị Nguyễn Thị Báu — nhà sáng lập thương hiệu Canaval trong ngành thiết bị bếp — là một người như vậy. Chị không nổi trên mạng xã hội. Fanpage của chị không có triệu người theo dõi. Nhưng trong ngành thiết bị bếp phía Bắc, gần như anh chị chủ shop điện máy nào cũng biết Canaval.

Tôi muốn giới thiệu chị Báu với bạn, vì câu chuyện của chị chạm đúng vào một điều mà rất nhiều người làm chủ đang âm thầm mang theo mỗi ngày: sự cô đơn của người phải tự đưa ra mọi quyết định. Chị đã đi qua mười tám năm với nỗi cô đơn đó — và đến hôm nay, chị chọn kể lại, không phải để dạy ai làm giàu, mà để những người đang bắt đầu bớt loay hoay hơn chị ngày xưa.

Đây là một bài viết trong loạt bài tôi giới thiệu các cộng sự cùng khoá — những người đang thật sự làm nghề, có nghề, và có tấm lòng muốn trao lại. Chị Báu là một trong số đó.

Người con gái Nam Định không sợ khổ

Chị Báu là con gái Nam Định — vùng đất phù sa, người quê cần cù, quen chịu khó. Tuổi thơ của chị lớn lên trong một gia đình bình thường ở nông thôn, sớm biết đỡ đần bố mẹ chuyện đồng áng, chuyện chợ búa. Chị kể có một thứ mà Nam Định “cấy” vào chị từ bé, đến bây giờ vẫn còn nguyên: “không sợ khổ, không ngại việc, làm là phải làm tới”.

Bước ngoặt lớn nhất đến khi chị lập gia đình và về Đông Anh sinh sống. Từ một cô gái tỉnh lẻ, chị bước vào con đường kinh doanh với, theo đúng lời chị, “một cái kho nhỏ, ít vốn, chưa mấy ai biết đến”. Không có ai dẫn dắt. Không có sách vở. Chị học từ chính khách hàng, từ chính đại lý, từ chính những lần mình bị sai.

Tôi tin bất cứ ai từng khởi sự với hai bàn tay và một chút vốn liếng đều sẽ thấy mình trong hình ảnh đó — cái kho nhỏ, ít người biết, và một người phụ nữ quyết tâm không lùi.

“Sáng nhập hàng. Trưa bán hàng. Chiều giao hàng. Tối làm kế toán. Đêm về tính công nợ.”

Có một giai đoạn dài chị Báu làm mọi việc bằng chính đôi tay của mình. Chị liệt kê ra, gọn như một nhịp thở:

“Sáng nhập hàng. Trưa bán hàng. Chiều giao hàng. Tối làm kế toán. Đêm về tính công nợ.”

Năm việc, một người. Chị kể có những đêm mất ngủ vì hàng đã về mà chưa biết lấy tiền đâu trả. Có những lần muốn buông. Nhưng chính giai đoạn đó dạy chị bài học đầu tiên mà chị nhắc đi nhắc lại: “không ai có thể đi thay mình trên con đường trưởng thành”.

Tôi đọc dòng đó và dừng lại rất lâu. Bởi vì tôi biết cái cảm giác ngồi tính lại sổ sách khi cả nhà đã ngủ, khi con số doanh thu ban ngày trông thì đẹp mà lợi nhuận thật lại không như mình tưởng. Đó không phải là câu chuyện của riêng ngành thiết bị bếp. Đó là câu chuyện của mọi người phụ nữ tự mình gánh một cơ nghiệp.

Sự cô đơn của người phải đưa ra quyết định

Nếu phải chọn một điều khiến tôi muốn giới thiệu chị Báu với bạn nhất, thì đó là cách chị mô tả nỗi cô đơn của người làm chủ. Chị không né tránh nó, không tô hồng nó. Chị gọi thẳng tên.

Chị bảo chị đã phải vượt qua “sự cô đơn của người phải đưa ra quyết định” — khi nhân viên hỏi mình, khách hàng hỏi mình, nhà cung cấp hỏi mình, nhưng nhiều lúc chính mình lại không biết hỏi ai. Chị vượt qua “áp lực của người luôn phải mạnh mẽ” — vì nhân viên được phép mệt, còn người chủ thường không cho mình quyền đó.

Trong một buổi trò chuyện được một người bạn của chị ghi lại, chị nói rõ hơn về bốn tầng của sự cô đơn ấy: cô đơn khi phải đưa quyết định vì không biết hỏi ai; cô đơn khi luôn phải mạnh mẽ vì mình không được phép gục; cô đơn khi trưởng thành nhanh hơn những người xung quanh, không phải ai cũng hiểu vì sao mình thức khuya; và cô đơn ngay cả khi có thành công, vì người ta nhìn thấy con số mà ít ai nhìn thấy cái giá.

Điều tôi trân trọng là chị không dừng lại ở việc than về nỗi cô đơn. Chị học cách biến nó thành sức mạnh: chạy bộ để giữ đầu óc tỉnh táo, đọc sách về kinh doanh và về con người, đi hội chợ mỗi năm vài chuyến, và vẫn tiếp tục đi học để cập nhật tư duy. Cô đơn, với chị, không phải là chỗ dừng lại — mà là chỗ để lớn lên.

Chữ tín xây từng lô hàng — và người đầu tiên cho chị xin nợ

Có một câu chuyện của chị Báu mà tôi nghĩ mọi người mới làm chủ nên đọc một lần. Những năm đầu vào nghề, chị không có nhiều vốn. Một chuyến hàng lớn về, số tiền phải trả cho nhà cung ứng vượt quá khả năng thanh toán ngay của chị. Chị gọi điện cho anh chủ kho cung ứng — người mới quen chưa lâu — xin trả chậm ba mươi ngày.

Anh ấy im lặng một lúc rồi nói: “Chị Báu, tôi cho chị nợ. Không phải vì tôi tin số tiền. Là vì tôi tin con người chị.”

Chị bảo câu đó theo chị suốt mười tám năm. Chuyến sau, chị trả đúng hạn, rồi trả sớm hơn. Đến bây giờ, sau gần hai chục năm, chị vẫn giữ mối làm ăn với chính nhà cung ứng đó. Chị nói với các em chủ shop trẻ một điều giản dị mà khó làm: chữ tín trong ngành phân phối không phải là marketing, nó được xây từng lô hàng, từng lần trả nợ, từng cuộc điện thoại. Và đừng bao giờ tự cắt cầu với người đã giúp mình lúc khó — rẻ hơn hai phần trăm có thể khiến mình mất một mối hai mươi năm.

Mười tám năm, 430 đại lý, 30 nhân sự

Từ một cái kho nhỏ ở Đông Anh, chị Báu đã đi một quãng đường dài. Tính đến tháng 6 năm 2026, Canaval có 430 đại lý đang phân phối hàng khắp các tỉnh phía Bắc và miền Trung. Đội ngũ 30 nhân sự, phần lớn gắn bó từ năm năm trở lên. Mười tám năm kinh doanh liên tục, và theo lời chị, chưa bao giờ đứt hàng với đại lý.

Tôi hỏi vì sao đại lý ở lại lâu đến vậy. Câu trả lời không nằm ở chị, mà nằm ở chính những người lấy hàng của chị. Một đại lý miền Trung đã lấy hàng của chị mười hai năm nói ngắn gọn: “Chị Báu giữ chữ tín. Chưa bao giờ tôi phải gọi hỏi hai lần.” Một đại lý khác ở đồng bằng sông Hồng: “Hàng của Canaval không phải rẻ nhất. Nhưng ổn nhất. Bán ra không phải lo bảo hành.”

Chị Báu tự nhận mình không nổi trên mạng xã hội. Nhưng chị nói một câu mà tôi thấy đúng với những người làm nghề tử tế: với chị, “được người trong nghề công nhận, hơn là được người ngoài ngành tung hô”. Bài học lớn nhất chị rút ra sau mười tám năm cũng nằm ở tinh thần đó: “Kinh doanh không phải là chạy thật nhanh. Kinh doanh là xây một cái nền đủ vững để đi thật xa.”

Cuốn sách 18 năm — con đường ngắn hơn cho người đi sau

Điều khiến tôi quý chị Báu là chị không giữ mười tám năm ấy cho riêng mình. Chị đóng gói nó lại thành một cuốn sách để trao đi. Sản phẩm chính của chị là cuốn Sách “18 Năm Kinh Doanh Thiết Bị Bếp — Hành trình xây thương hiệu Canaval”, trọn bộ 20 chương chị tự viết cho các em chủ shop điện máy đang loay hoay giống chị ngày xưa.

Chị viết rất rõ cuốn sách này dành cho ai: chủ shop điện máy tuyến tỉnh mới mở một đến năm năm, đang loay hoay giữa “bán được hàng” và “có lời thật”; người từng thức hai, ba giờ sáng tính lại sổ công nợ rồi thở dài vì lợi nhuận không đúng như con số doanh thu; người muốn xây một thương hiệu có tên riêng trên hộp thay vì mãi làm cửa hàng phân phối cho hãng khác. Và chị cũng nói thẳng cuốn sách không dành cho ai đang tìm chiến thuật viral, hack giảm giá, hay công thức làm giàu nhanh trong ba tháng.

Tôi trân trọng sự thành thật đó. Chị không hứa hẹn ai sẽ giàu, sẽ đổi đời. Chị nói đúng cái chị có: một bản đồ ba giai đoạn để người đọc biết cái shop của mình đang ở đoạn nào và bước tiếp theo là gì; những template thực tế chị đang dùng ở Canaval chứ không phải mẫu lấy trên mạng; và những khúc quanh nào từng có sai lầm để người đi sau không phải trả học phí đắt như chị. Như chị nói: “Tôi muốn 18 năm đi qua của mình trở thành con đường ngắn hơn cho những người đang bắt đầu.”

Nếu bạn đang làm trong ngành thiết bị bếp, hoặc chỉ đơn giản là muốn nhìn một người làm nghề tử tế đã đi qua chặng đường của mình thế nào, tôi mời bạn ghé thăm website Canaval của chị Báu để đọc thêm những gì chị chia sẻ.

Vì sao tôi giới thiệu chị Báu với bạn

Tôi giới thiệu chị Báu với bạn không phải vì con số 430 đại lý, dù con số đó đáng nể. Tôi giới thiệu chị vì cái cách chị thành thật với nỗi cô đơn của người làm chủ — cái cảm giác một mình gánh cả một cơ nghiệp, một mình đưa ra mọi quyết định, một mình thức khuya khi cả nhà đã ngủ. Chị không giấu nó, không tô vẽ nó, mà biến nó thành sức mạnh và thành một cuốn sách để những người đi sau bớt cô đơn hơn.


BaBinh Alvara - Me Tuong
BaBinh Alvara — người mẹ 4 con, sáng lập hành trình “Mẹ Tướng”.

Sự cô đơn của người làm chủ mà chị Báu kể ra, tôi hiểu tận trong xương. Là một người mẹ vừa dựng cơ nghiệp vừa cố giữ trọn gia đình, tôi cũng đã có những đêm ngồi một mình với những quyết định không thể chia cho ai. Đó chính là hành trình tôi gọi tên là “Mẹ Tướng” — người phụ nữ vừa cầm quân dựng nghiệp, vừa giữ ấm mái nhà, và học cách để nỗi cô đơn không nhấn chìm mình mà nâng mình lên.

Tôi là BaBinh Alvara — một người mẹ bốn con, dựng nhiều doanh nghiệp từ tay trắng nơi đất khách mà vẫn cố giữ trọn gia đình. Nếu câu chuyện của chị Báu chạm tới bạn, có lẽ bạn và tôi đang đi trên cùng một hành trình.

Bắt đầu miễn phí: tải cẩm nang “5 Ranh Giới của người mẹ vừa làm chủ vừa giữ trọn gia đình”ranhgioi.babinhalvara.com (hoặc nhận qua trang này).

Đọc trọn hành trình: ebook “Mẹ Tướng”metuong.babinhalvara.com.


Bài viết nằm trong loạt bài BaBinh Alvara giới thiệu các cộng sự cùng khoá IPS 16 — những người đang thật sự làm nghề trong lĩnh vực đào tạo kinh doanh & khởi nghiệp. Thông tin về nhân vật được tổng hợp từ phần giới thiệu do chính họ công bố.

Search

About

CÔNG TY BBALVARA LIFE & BUSINESS ECOSYSTEM
Hệ sinh thái sống – kinh doanh – lãnh đạo dành cho người muốn đi đường dài

BBAlvara Life & Business Ecosystem không được sinh ra từ một ý tưởng đẹp trên giấy.
Công ty được hình thành từ thực tế va đập của một người kinh doanh hơn 10 năm, xây doanh nghiệp từ hai bàn tay trắng, từng căng thẳng, từng rối loạn, từng mất phương hướng dù doanh thu vẫn tăng.

BBAlvara ra đời để giải quyết một vấn đề rất thật mà hàng ngàn người kinh doanh đang gặp phải:

Kiếm được tiền nhưng không có tự do.
Có doanh nghiệp nhưng không có hệ thống.
Có gia đình nhưng không còn thời gian cho gia đình.

Gallery